Chương 651: Chương 651

Nếu đúng như thế, có thể cô còn tìm cách tới đâu đó tìm họn, hỏi cách để khắc chế hắc vụ.

Trầm Sát và Hiên Viên Chế nhìn nhau

"Chẳng phải nơi ngươi và tam thúc trước đây sinh sống hay sao?"Hiên Viên Chế hỏi

Lâu Thất lắc đầu: "Không phải, là một nơi khác" Trong vũ trụ ấy, không gian rộng bao la, người xuyên qua lỗ hổng không gian và thời gian quay lại đều nắm được một mậ pháp nhất định...

Mật pháp...

Lâu Thất nhớ tới sư công, họ đã nắm được mật pháp, liệu có phải là người đến từ không gian khác truyền lại hay không?

"Đừng suy nghĩ linh tinh" Trầm Sát đột nhiên chặn dòng suy nghĩ của cô. Lâu Thất ngẩng đầu nhìn sắc mặt của Trầm Sát.

Cô suy nghĩ linh tinh cái gì

"Đừng nghĩ tới việc xuyên qua lỗ hồng không gian, đi đâu cũng không được phép. Bây giờ trong bụng nàng còn có đứa con của chúng ta." Đi rồi chưa chắc đã quay lại. Điều đó chẳng ai có thể đảm bảo

Lâu Thất không nói gì nữa

Quả thật hắn rất hiểu cô.

"Thế nhưng, chúng ta có nên xuống dưới phía dòng sông xem sao không? Ở đó nhất định có thứ gì đó" Cô nói với vẻ nghiêm túc

"Bồn Đế Quân sẽ sai người xuống" Trầm Sát ra tín hiệu

"U U!"

Đúng lúc này U U lao về phía dòng sông

Lâu Thất chau mày, hất tay của Trầm Sát, đi về phí dòng sông nói, "Ta xem trước thế nào..."

Chưa nói xong, một tiếng động vụt qua về phía cô

Trầm Sát và Hiên Viên Chế giật mình, đồng thời lao về phía đó chặn Lâu Thất lại. Hiên Viên Chế chặn lại chiếc ám khí

Ám khí rơi xuống, một tiếng nổ vang lên, khói mịt mù.

Lâu Thất ngoảnh lại nhìn, đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng vụt qua bên kia bờ sông.

"U U, U U!" U U lúc này thấy căng thẳng, rồi lại lao về phía dòng sông

"U U, quay lại đây!" Lâu Thất tóm lấy nó, sau đó một tiếng động vang lên, ám khí bay tới, rồi lại nổ tung sau khi bị Hiên Viên Chế ngăn lại, một làn khói vàng mù mịt bay lên.

"Trầm Sát xuống dưới kéo người lên, các người cẩn thận một chút" Hiên Viên Chế phẫn nộ rồi phất tay, bay về phía ám khí vung ra

Lâu Thất cảm thấy có điều gì đó kỳ quái. Cô đánh mắt sang nhìn đám hắc khí bên kia bờ sông, muốn xem có thấy bóng dáng khi nãy hay không. Thế nhưng càng nhìn càng cảm giác làn hắc khí kia giống như quỷ khí địa ngục muốn nuốt chửng người khác.

Cô thấy buồn nôn.

Vừa cúi mặt xuống, một bóng dáng xuất hiện rõ hơn khi náy. Rõ ràng đó là bóng người

"Thất Thất, tránh xa bờ sông ra "

Mưa không biết dừng từ lúc nào, U U đang trong vòng Tay của Lâu Thất, nó vẫn đang kêu lên, rồi như muốn lao về phía dòng sông.

Trầm Sát cũng nhanh chóng nhận ra có gì đó không ổn, hắn đã ra tín hiệu một lúc, thế nhưng không hiểu sao Hỏa và Trần Thập vẫn chưa tới?

Hơn nữa Hiên Viên Chế lúc này cũng không thấy bóng dáng đâu

Trầm Sát cảm thấy không ổn, lập tức đưa tay kéo Lâu Thất đang ở gần bờ sông

Sự việc xảy ra đúng lúc đó

Một sợi dây xích từ dòng sông phi lên, quấn vào chân của Lâu Thất, kéo cô ngã xuống. Lâu Thất lúc đó đang thấy buồn nôn nên phản ứng và tốc độ hơn chậm, nên bị kéo xuống dưới dòng sông

"Thất Thất!" Trầm Sát ngay lập tức lao theo

Nước bắn tứ tung

Dòng nước lạnh lẽo nhanh chóng nuốt chửng họ,

Trầm Sát cố gắng mở mắt, nhìn thấy Lâu Thất đang cố sức ném U U lên phía trên bờ

Họ không biết U U có biết bơi hay không. Thế nhưng theo lẽ thường, hồ ly không biết bơi. Phản ứng đầu tiên của Lâu Thất là cứu U U trước, cô hoàn toàn không kịp dứt sợi xích đang quấn vào chân mình

Bình thường thanh Phá Sát luôn ở bên người cô.

Dây xích kia rất dài, lại ở trong dòng nước. hắn chỉ nhìn thấy bóng đen phía trước liên lao tới

Ở phía đó là hướng về bờ sông bên kia

Đó là nới có làn hắc khí

Trầm Sát lòng như lửa đốt, rút thanh Ẩm Huyết Kiếm ra, đôi mắt lanh lời vung kiếm chém vào trong dòng nước.

Lúc đó, Lâu Thất đã ném U U lên bờ, sau đó nhìn thấy Ẩm Huyết Kiếm chém xuống, cô nhanh chóng lấy tay đón lấy.

Trầm Sát tròn mắt, lòng như thiêu đốt

Khi nãy hắn chém rất mạnh, dù có bị dòng nước cản lại thì cũng không thể dễ dàng bị tóm như thế. Chắc chắn cô ấy sẽ bị thương

"Thất Thất!"

Vì động tác của Lâu Thất quá bất ngờ, vì thế Trầm Sát tưởng cô ấy dùng thanh Ẩm Huyết Kiếm để chém đứt dây xích

Trong nước dù không thể nói chuyện nhưng có thể truyền âm

"Đừng giết kẻ đó, Trầm Sát cảm thấy khá quen thuộc"

Lâu Thất nói với hắn

Thế nhưng cô chỉ kịp nói câu đó, bởi vì phía đối phương hành động rất nhanh, Lâu Thất ngay sau đó bị kéo sang bên kia bờ sông

Bên đó hẳn là có người tiếp ứng, Trầm Sát ngay lập tức không còn nhìn thấy bóng dáng của chúng

Không đúng, dòng sông này rất kỳ quái

Nếu không sao hắn có thể không đuổi kịp cơ chứ Trầm Sát thấy dòng nước trở lại bình thường, chỉ còn một mình hắn.

Trước mắt hắn, Lâu Thất đã biến mất

Hắn đã để Lâu Thất biến mất

Đó là sự thực, hắn muốn phát điên lên

Hắn tức giận bơi về phía trước, nhưng nhanh chóng bị hai người tóm chặt vào cánh tay với sức mạnh rất lớn, kéo hắn ngược lại dòng nước

Đó là Hiên Viên Lại và Hiên Viên Hoan Thiên

Được đưa lên khỏi mặt nước thế nhưng Trầm Sát gạt phăng họ đi, "Bổn Đế Quân không cần!"

Trần Thập và Nguyệt lúc này đã tới, hàng chục thị vệ nhảy xuống nước, tìm kiếm tông tích của Lâu Thất

Hiên Viên Lại sắc mặt thâm trầm, nghe thấy lời hắn nói liền bực mình đập vào vai hắn, "Ngươi đúng là ngu như lợn, sao không nhận ra dòng nước này rất kỳ quái"

Trầm Sát sững người, đúng là chưa có ai dám nói với hắn như thế, trừ Lâu Thất. Chẳng trách ông ta là lão đạo sỹ thối ở cùng Lâu Thất hàng chục năm qua

Hắn đương nhiên không vì thế mà tức giận, chỉ cố gắng để bình tĩnh trở lại

Hắn tin Lâu Thất. Vì thế câu nói khi nãy của Lâu Thất hắn đã nghe được. Lâu Thất không ra tay, hẳn là có nguyên nhân. Hắn tin rằng tạm thời không có vấn đề gì. Thế nhưng

Dù tin thì vẫn tin, thế nhưng cô ấy lúc này không thấy đâu. Hắn lo lắng tới phát cuồng.

Hơn nữa cô ấy bây giờ đang mang trong mình dòng máu của hắn, nên võ công đương nhiên bị ảnh hưởng. cô ấy phải bảo vệ đứa con trong bụng nên không thể cố hết sức mình

Thất Thất...

"òng nước rất lạnh lẽo"

Hiên Viên Hoan Thiên cũng vô cùng lo lắng. Sau khi nhận được tín hiệu, chúng lập tức lao tới. Thế nhưng giữa được gặp phải một cái bẫy ngăn cản. Lúc tới thì đã thấy Lâu Thất đã bị kéo xuống dòng nước, còn Trầm Sát thì nhảy xuống theo.

Đợi khi chúng tới bờ sông, thì chỉ kịp cứu được U U lên

"Tiểu tử thối, chỉ nước lạnh thôi hay sao? Ngươi không nhận ra là trong dòng nước này chuyển động rất khó khăn hay sao? Hiên Viên Lại càu nhàu. Đúng là một lũ ngu ngốc, làm sao thông minh bằng Lâu Thất được cơ chứ

"Bổn Đế Quân không quan tâm nước sông cổ quái thế nào, mau tìm Thất Thất cho ta. Ngay lập tức"

"Bẩm Đế Quân, trong nước không có gì "

Nguyệt từ dưới sông đi lên, sắc mặt khó coi

Trong dòng nước này, thời gian nhịn thở ngắn hơn bình thường, chỉ một lúc là phải ngoi lên

Những người khác cũng lần lượt nhô lên

"Không có!"

"Không tìm thấy đế hậu"

"Bên này không có."

Trầm Sát nghe những lời này, sắc mặt của hắn âm u

"Tiếp tục tìm"

"Rõ!"

Tất cả mọi người lao vào dòng nước

Trầm Sát quay sang nói với Hiên Viên Lại, "Thất Thất khi nãy không cho Đế Quân ta ra tay, nói người đối phương trông rất quen"

Đây là lão đạo sỹ thối của Lâu Thất. Lúc này hắn nên tin ông ta

Hiên Viên Lại giật mình, sau đó cười. "Không sao, vậy thì không sao. Tiểu Thất rất thông minh, nếu nó không ra tay, chắc chắn sẽ không có gì nguy hiểm"

Vớ vẩn.

Trầm Sát mặt lạnh tanh

Bị kéo xuống nước đã đủ nguy hiểm rồi. Bây giờ không giống như trước đây. Quả thật không thể dựa vào lão đạo sỹ này, chẳng trách trước đây lão ta bỏ Lâu Thất một mình

Trầm Sát nghiến răng, lập tức lao vào dòng nước. Hắn tự mình tìm kiếm

Hiên Viên Hoan Thiên nhìn Hiên Viên Lại, "Trái tim lớn thật đấy"

Nói xong hắn cũng lao vào dòng nước

Không quan tâm có quen hay không, nếu để hắn tóm được thì chắc chắn phải chết. Nếu như muội muội của hắn có chút tổn thương nào, hắn sẽ xuất binh san phẳng nơi này, hút cạn dòng sông này.

Lúc này mọi người đang phát điên lên tìm kiếm. Thế nhưng lúc đó Lâu Thất đã lên khỏi mặt nước, đưa tay vuốt mặt rồi vận động để làm ấm cơ thể. Dòng sông rất lạnh, nếu ở trong nước lâu như thế sẽ bị chết cóng

Khi nãy cô bế khí không thở, không động đậy gì, để tùy cho người kia kéo cô. Như thế cô có thể duy trì sức lực. Lâu Thất thấy trong tìn hình này, cứ giẫy giụa cũng không bằng thuận theo tình thế.

Phía đối phương không sợ hắc khí, còn tiến hành mai phục ở đây. Cô cảm giác đây có lẽ chính là yếu tố cốt lõi của mọi việc.

Vì thế chuyện gì tới thì cứ để nó tới.

Chỉ có điều cô không biết người đàn ông kia có phát điên lên hay không.

Với sự kiêu ngạo của Trầm Sát, người hắn yêu thương bị bắt đi ngay trước mặt là điều không thể chịu đựng được.

Ở đây toàn là những khối đá kỳ quái, nhô khỏi mắt nước, ánh sáng mù mờ, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào bên ngoài. Nơi này giống như một khe động trong lòng núi. Rất yên tĩnh, chỉ có những giọt nước đang nhỏ khẽ.

Cô ngồi vào một góc, phía xa là một nơi bằng phẳng có loại hoa mà lão đạo sỹ thối từng nói cho cô biết mọc um tùm.

Người kéo cô tới đây đang đứng ở đó, tay run rẩy. Sợi xích quấn vào chân cô được hắn thu lại, rồi treo lên một mỏm đã gần đó.

Sau đó người này nhìn về phía cô một cách lặng lẽ.

Hắn mặc trang phục màu đen, không đeo thứ gì trên người, tóc buộc gọn gàng, cả người hắn cũng bị ướt đẫm.

Đó là một khuôn mặt bình thường, chẳng có điểm gì nổi bật, không khiến người khác có ấn tượng

Lâu Thất có thể khẳng định chưa từng gặp khuôn mặt này, nhưng không hiểu sao lại thấy quen thuộ

Bình luận Facebook