Tập 1

Chương 03: Doanh nhân trẻ bí ẩn

“Em gái, em có lời khuyên nào về những gì mà anh cần làm để giúp một cô gái có cái miệng độc địa không?”

“Một trường nữ sinh thì thế nào?”

“Để anh nói điều này, những trường như vậy chắc chắn sẽ sụp đổ hoàn toàn.”

Em gái tôi là một người khá năng động. Tôi nghĩ rằng em ấy sẽ có thể cho tôi vài lời khuyên vì em ấy nhìn mọi thứ theo một khía cạnh khác với tôi.

Tôi đã nói rằng việc nói chuyện và giao tiếp đều rất quan trọng, nhưng vì chỉ có mình tôi và cô ấy sau giờ học nên tôi là người duy nhất có thể đáp ứng được những yêu cầu đó. Nếu tôi tiếp tục nói chuyện một mình, thì ít nhất một số thứ sẽ được cải thiện, nhưng một khi mọi thứ trở thành thói quen thì sẽ khá là tệ. Đó là điều mà tôi muốn tránh.

“Cô ấy thuộc kiểu người gì vậy? Có người như thế trên đời này sao?”

“À, truyền thuyết kể rằng nếu có một nam sinh quyết định tỏ ra thân mật và nói chuyện với cô ấy, cô ấy sẽ trả lời kiểu “Cậu làm tôi phát ốm. Biến mất đi. Đối với một người như cậu, tôi chắc chắn sẽ vứt đi như cỏ rác. Ném vào một cái lò đốt thậm chí còn tốt hơn nữa.” Những học sinh dù có tỏ ra tích cực đến thế nào đi nữa thì cũng quỳ rạp xuống mặt đất như con mực khô.”

“Cô ấy từ chối một cách phũ phàng như vậy sao? Anh có ổn không, Onii-chan?”

“Vì anh không phải kiểu người dễ bị tổn thương bởi những lời nói nên anh không sao. Suy cho cùng thì anh cũng là một người thường xuyên nói đùa. Bị gọi là rác rưởi cũng bình thường thôi. Ý anh là sau khi về nhà thì anh luôn hồi phục lại hoàn toàn, nên theo lý thuyết mà nói thì anh thuộc dạng bất khả chiến bại.”

“Vậy sao? Vậy thì từ giờ em sẽ không lấy đi quá nhiều năng lượng của anh nữa.” [note]

Em gái tôi ngồi xuống ghế sofa. Khi hai anh em ngồi cạnh nhau, đang cùng xem tivi thì em ấy lẩm bẩm.

“Nii-chan, không phải là anh không tham gia câu lạc bộ nào sao?”

“Thì vậy nên anh mới luôn là người nói “Mừng em về nhà.” Nghĩ lại thì anh chưa bao giờ được nghe em nói những thứ như thế… F**k!” [note]

“Lời nói của anh bị che kìa… Sao hai anh chị không thử tham gia vào một câu lạc bộ nào đó? Anh sẽ có nhiều cơ hội hơn cho việc nói chuyện và giao tiếp đúng không? Ngoài ra thì anh cũng có thể kết thêm bạn nữa.”

“Nghe có vẻ ổn, nhưng anh không có ý định tham gia vào một câu lạc bộ. Anh tự tin rằng nó sẽ trở thành một câu lạc bộ ma chỉ sau ba giây nếu anh làm thế. Hơn nữa, năm sau anh sẽ có bài thi cuối cấp, nên anh không thể lãng phí thời gian được. Mọi thứ đã quá trễ rồi.”

Tôi lẩm bẩm trong tiếc nuối. Đó chắc chắn là một ý tưởng hay, nhưng việc tham gia một câu lạc bộ là điều không thể. Hơn nữa, các hoạt động của cậu lạc bộ tốn quá nhiều công sức, nếu tôi bị kẹt trong những môi trường như thế thì tôi sẽ bốc hơi ngay lập tức. Vì tôi cao 1 mét 80 nên tôi có nhận được vài lời mời từ các câu lạc bộ thể thao, nhưng cuối cùng thì tôi đã từ chối hết tất cả. Tôi không thể để họ xâm phạm đến việc cá nhân của mình được. Và hoạt động nhiều như vậy cũng mệt mỏi lắm.

Một vấn đề nữa là trong những bầu không khí nghiêm túc như vậy, Arina sẽ như con hổ đói và xiên đối thủ tới chết, không may thay, tôi lại không có sức mạnh như thế. Hãy để mọi chuyện nhẹ nhàng thôi. Hòa bình là tốt nhất.

“Vậy giúp đỡ các hoạt động của câu lạc bộ thì sao? Ngay cả em đôi khi cũng nghĩ “Giá như chúng ta có thêm một người giúp việc.”

Ý tưởng hay đấy. Cách này không yêu cầu tham gia vào một câu lạc bộ, và cũng là một cơ hội tốt để cho Arina tiếp xúc với những người khác. Các câu lạc bộ cũng sẽ được hưởng lợi từ việc này.

“Một ý tưởng tuyệt vời!~ À mà nó có bị tính phí bản quyền không vậy?”

“Không sao đâu, nếu là Onii-chan thì nó hoàn toàn miễn phí.”

Tôi cần phải nói chuyện ngay với Akakusa-sensei về vấn đề này.

Vào giờ nghỉ trưa. Sau khi ăn trưa với Makoto (chỉ là bento mà thôi), tôi hướng ngay tới phòng giáo viên.

“Akakusa-sensei, bây giờ cô có rảnh không ạ?”

“Hmmm? Sui-kun? Có chuyện gì sao?”

Tôi kể cho Akakusa-sensei về ý tưởng mà em gái tôi nghĩ ra. Tôi định cố gắng bán cho cô ấy ý tưởng này như một người bán hàng, nói rằng nó sẽ có ảnh hưởng tốt đến Arina.

Trên thực tế, có rất nhiều thứ mà bạn không thể hiểu trừ khi bạn thực sự trải qua nó, nhưng thực ra lại có rất nhiều cách hiểu khác nếu bạn cố gắng. Đọc sách rất quan trọng, nhưng vẫn có nhiều thứ khác mà tôi muốn giới thiệu cho Arina, tuy nhiên chỉ bằng lời nói thì tôi không thể bày tỏ hết được.

“Sao lại không?”

“Thật sao?!”

“Tất nhiên. Tuy rằng sẽ rất vất vả nhưng cô tin là em sẽ làm được!”

“Vậy là tốt rồi.”

Tôi thỏa mãn rời phòng giáo viên sau khi có được cơ hội.

Bây giờ, câu hỏi là câu lạc bộ nào cần sự trợ giúp từ bên ngoài. Nếu họ không cần thì sự hỗ trợ của bọn tôi sẽ là công cốc. Đó là lý do tại sao mà tôi quyết định dùng phần thời gian còn lại của giờ nghỉ trưa để đi tìm câu lạc bộ cần sự trợ giúp đó. Sau khi quay trở lại phòng học, tôi hỏi Makoto về vấn đề này.

“Câu lạc bộ cầu lông có cần thêm người giúp việc không?”

“Hmmm… Không hẳn.”

“Thật sao?”

“Sao vậy?”

“À ờ….”

Tôi ngắt lời. Nguy hiểm thật đấy. Tôi mém quên mất Makoto đã từng tỏ tình với Arina vào khoảng giữa năm nhất cao trung. Tuy tôi đã không thể tận mất chứng kiến nhưng tôi nghe rằng sau đó cậu ấy có nghỉ câu lạc bộ vài hôm. Có vẻ như lúc đó cậu ấy rất chán nản. Vậy nên tôi sẽ không nói gì về vấn đề đó cả. Tôi cũng không có sở thích đào bới mọi thứ.

“Vì tao khá rảnh nên tao chỉ muốn biết là mày có cần giúp đỡ gì không thôi. Không có gì đặc biệt lắm đâu.”

“Có chuyện gì vậy, Sui? Bỗng dưng mày lại muốn tham gia vào các hoạt động câu lạc bộ à?”

“Không, không. Chỉ là vài suy nghĩ vu vơ mà thôi.”

Tiếp theo, tôi quyết định hỏi Namiki Shirona, người học cùng lớp với tôi hồi sơ trung. Shirona học ở ngay cạnh lớp tôi, cùng lớp với Arina.

Tôi luôn nghĩ rằng việc bước vào một lớp khác rất là kì lạ. Cảm giác như rất khó để bước vào hoặc đại loại thế. Trường này có rất nhiều học sinh, tức những lớp khác chỉ bao gồm những người mà tôi không biết. Vậy nên tôi có cảm giác như mình đang ở một thế giới khác vậy.

Dồn hết cam đảm, tôi bước qua cánh cửa. Một thế giới mới mở ra trước mắt tôi. Như dự đoán, mọi thứ ở đây đều rất khác. Tôi ngó qua ngó lại tìm Shirona, và tôi tìm thấy cô ấy đang ở cùng với 2 nữ sinh khác.

“Shirona, tôi có thể hỏi bà chuyện này được không?”

“Ah, Sui, có chuyện gì thế?”

"Ể! Shirona, phải chẳng đây là bạn trai của cậu? Phải không?"

Hai cô gái còn lại làm ầm lên. Shirona nhanh chóng từ chối trong hoảng loạn.

“Cũng đã được một thời gian từ lần cuối chúng ta nói chuyện rồi phải không?”

“Thật vậy nhỉ. Việc làm quen với bạn mới và mọi thứ khác có hơi vất vả chút.”

“Hể, cậu ấy có vẻ thân thiết với Shirona quá ta?”

Đừng có chen ngang như vậy chứ…

“Giữ tớ và Shirona không có gì đâu. Bọn tớ chỉ đơn giản là học cùng sơ trung thôi, phải không Shirona?”

“Đúng-đúng vậy.”

Tại sao cô ấy lại vấp chỗ đó vậy.

“Tớ là Yuuri. Hiiragi Yuuri. Hân hạnh được gặp cậu.”

Cô gái năng động cạnh đó lên tiếng.

“Tớ là Miyanaka Ran. Hân hành được gặp cậu.”

Sao tự dưng lại bẻ lái qua giới thiệu bản thân vậy. Tôi đến đây chỉ vì cần gặp Shirona thôi mà. Tuy nhiên cũng phải chịu thôi.

“Tớ là Sakaki Sui. Tớ học ở lớp kế bên.”

“Ông đến đây vì chuyện gì vậy, Sui?" Shirona hỏi.

“Shirona, bà ở trong câu lạc bộ quần vợt đúng chứ? Liệu câu lạc bộ đó có cần sự trợ giúp nào không?"

“Hmmm.”

Trong lúc Shirona đang suy nghĩ, tôi nhìn xung quanh lớp học. Có vẻ như Arina không có ở đây.

“Có thứ này…”

“Bất cứ điều gì cũng được.”

“Câu lạc bộ quần vợt không có đủ người. Có quá nhiều bóng được sử dụng cho luyện tập nhưng lại có quá ít người chịu nhặt chúng, nên hiệu quả rất kém.”

“Ý của bà là bà cần người lượm bóng hộ?”

“Ừm. Đại khái là vậy.”

“Bọn tôi có thể giúp được không? Kiểu như công việc tình nguyên ấy.”

“Ể, thật sao? Sẽ vất vả lắm đấy. Mà hình như không chỉ có mình ông phải không Sui?”

“Sẽ có thêm một bạn nữ khác nữa. Cậu ấy khá tốt về mặt thể chất và sự nhanh nhẹn, nên chắc chắn sẽ rất phù hợp với công việc này. Bà nghĩ thế nào, Shirona?

“Những lời khen ngợi đó là sao…?”

“Nếu là tớ thì tớ sẽ rất cảm kích nếu có ai đó lượm bóng hộ mình.”

Yuuri nói. Có vẻ như cô ấy cũng ở trong câu lạc bộ quần vợt.

“Shirona-san, chúng ta thỏa thuận vậy nhé?”

“Hmmm. Liệu có ổn không Yuuri?”

“Hoàn toàn ổn. Hơn nữa, những việc như vậy rất được hoan nghênh.”

“Tuyệt!”

Tôi cảm thấy khá hài lòng với thỏa thuận này. Liệu đây có phải cảm giác khi làm một người bán hàng? Dù sao thì thế giới này cũng đầy sự dối trá.

-----------------------------------------------------------------

Vậy là đã đuổi kịp Eng rồi nhé :v Từ giờ tiến độ của mình sẽ theo Eng, tức khoảng 2 tuần 1 chương, khá buồn nhưng mong các bạn vẫn ủng hộ mình nhé :3.

Chương này nữ chính mất đất diễn rồi :))) thay vào đó là em gái và bạn nữ cùng lớp thời sơ trung.

 

 

 

 

 

Bình luận Facebook